Tự bạch

TỰ BẠCH

 

“Thơ con cóc” em, là chữ nghĩa chắp vần

Sự thật hóa thơ không hề bịa đặt

Hinh tượng hóa chẳng cần chắt lọc

Nó giống cái gì, ví với cái đó y xì

Tuy nhiên, cũng có đôi khi

Tập các chị các anh nói như người lớn

Cái L gọi nó là “bướm”

Cái C gọi nó là “chim”

Bị mắc lừa thì nói ngộ tin

Cán bộ cấp trên gọi là lãnh đạo (!)

 

Ngôn ngữ dùng, thật chen với ảo

Nhiều bậc nhiều cung

Nặng, nhẹ, tục, thanh, bóng gió, nổi khùng

Không tiết kiệm chút mô những lời bốp chát…

Tùy ngữ cảnh, nội dung mà sắp đặt

Dân lành khác vua quan, yêu quý khác hận thù

Ngôn ngữ tục tằn để “thưa chuyện” với đứa ngu

Lời lẽ văn hoa dành cho người lịch thiệp

 

Không a dua  yêu đặt điều thành ghét

Chẳng xu thời  ghét tô vẽ thành yêu

Ít nói ít, nhiều nói nhiều

Trắng đen rõ ràng minh bạch !

 

Tâm niệm một đời cầm bút

Viết cho vui và viết vì đời

Đảng phái mặc ai, tôn giáo kệ người

Em như bạch tuộc không đuôi, như diều không gió

Bông lông văn chương thơ phú

“Con cóc nhảy ra, con cóc nhảy vào”

 

Chẳng thấp hèn, cũng chẳng sang cao

Cứ lênh đênh ba chìm bảy nổi…

 

Giận thì chửi, “Ngứa mồm” thì nói

Thích thì vỗ bụng hoan hô

Nhỏ mặc nhỏ, to mặc to

Với em, chẳng khác chi “cá mè một lứa”

 

Chưa khái niệm thế nào là sợ

Dù Trời sinh nhút nhát non gan

Không bướng lắm, chỉ hơi gàn

Và “chọc tức” vua quan, vào hàng thượng đẳng (!)

 

Bởi thế mà thân gầy cổ ngẳng

Một đời khốn khổ đói meo

Nhưng tự hào chẳng ăn theo nói leo

Mỗi tội “ngu”: chưa biết cách uốn cong ngòi bút !

 

Hà Nội, 06-6-2013

 

TA TỰ TRÁCH TA

 

Ta tự trách ta chưa học làm thi sĩ

Mơ theo trăng và vơ vẩn cùng mây *

Bầu rượu túi thơ láng cháng ngất ngây

Cười với hoa và vờn với liễu

Khi "lướt ngang trời", khi lả lơi õng ẽo

Câu chữ nhẹ nhàng,

                       đắm đuối yêu thương

 

Ta trách ta cứ lủi thủi giữa đời thường

Vui niềm vui của cảnh người bình dị

Đau nỗi đau trước cường quyền áp chế

Trước rủi ro mất mát thảm sầu 

Con chữ quằn lên như con giun bị xéo

Trang viết trải lòng với những lo âu !

 

Ta trách ta không học làm thi sĩ

Thi sĩ để làm gì khi xa lánh nhân gian ?

Ngồi làm thơ trong chớp bể mưa ngàn

Lại hóa thơ nơi cung đình múa hát (!)

Không được,

        không thể nào chấp nhận được

Nếu thơ ta thoát khỏi đời thường

Thì thơ ơi !  Có cũng như không

Dẫu đang sống cũng như là đã chết !

 

05-11-2008

-------------------

* Ý thơ Sóng Hồng

Lê Khả Sỹ

Lê Khả Sỹ

Đáp từ

Cảm ơn bạn đã ghé thăm, mong được giao lưu.

Vô Vi

Trực ngôn nghịch nhĩ

Nói thật mất lòng ...

Lê Trường Hưởng

Nhà Báo lão thành

Một nhà Báo lão thành

Đưa tin bài cực nhanh

Ngòi bút thẳng, sắc bén

Từng lời rắn như đanh!