Bảo hiểm y tế khốn nạn

By Lê Khả Sỹ

 

MỘT CHẾ ĐỘ THẤT NHÂN TÂM !


Đ
ó là chế độ bảo hiểm y tế Việt Nam. Chúng tôi viên chức Nhà nước cống hiến sức mình cho công tác trên dưới 40 năm cơ quan trích lương đóng bảo hiểm không thiếu một hào. Nay nghỉ hưu như tôi đến bệnh viện Hữu nghị Việt-Xô khám bệnh (bình quân 1 5 lần / năm x 10 năm) mỗi lần được cấp thuốc ước tính trị giá không quá 60.000đ trừ hai lần nằm viện (dị ứng ngứa một tháng và đi ngoài một tuần). Trong năm 2010 tôi phải mua tại quầy bán thuốc trong bệnh viện do bác sĩ khám bệnh kê đơn và cho biết loại thuốc ấy bệnh viện không có thì bệnh nhân phải mua. Lần trước mua một lọ thuốc mắt 56.000đ hôm nay mua 2 hộp thuốc chữa viêm mối nối dạ dày 427.000đ. Cùng lúc một bà mua hơn 700.000đ và các cụ bênh nhân cho biết số tiền ấy chưa là gì so với các cụ đã phải bỏ ra hàng năm để mua thuốc do bệnh viện kê đơn có người lên đến gần 8 triệu / năm. Đó là chưa kể những trường hợp đại phẫu phải đóng góp.

Dân gian ta có câu: Khi lành con ở cùng bà / Văng mình sốt mẩy con ra nằm đường. Đây chưa đến nỗi đối xử trắng trợn để cho nằm đường nhưng chỉ cấp loại thuốc rẻ tiền còn thì mua mà dùng với lý do "bệnh viện không có thứ thuốc ấy". Thử hỏi: Với các ông to bà lớn họ có xử sự như thế không hay sẵn sàng chi hàng trăm triêu đồng hàng tỷ đồng để cứu chữa ? Đặt vấn đè ở bài viết này không phải yêu cầu  được như lời họ bịp bợm thường nói là  bệnh viện Hữu nghị (Việt-Xô) phục vụ cán bộ trung cao cấp của Nhà nước tiêu chuẩn khác hơn ; cũng không đòi hỏi được như ông to bà lớn chỉ yêu cầu chăm sóc sức khỏe cho chúng tôi xứng đáng với giá trị đồng tiền trong quãng đời công tác chúng tôi đã đóng góp vào quỹ bảo hiểm ! Thầm nghĩ nếu có kiểm toán minh bạch thì chắc chắn sẽ lòi ra  tính chất kinh doanh với lãi sộp của ngành bảo hiểm y tế thừa sức nuôi bộ máy điều hành phân phối của họ và đút túi cộng với lễ lạt biếu xén trám mồm các vị có quyền giám sát kiểm tra ! Chắc chắn không phải như họ kêu là "bị lỗ" ! Cũng có thể bệnh viện tự ý bày cách bớt xén "tế nhị" không phải chủ trương của Bảo hiểm y tế. Bởi những ai "chạy làng" đăng ký được khám chữa bệnh ở các bệnh viện quân đội thì không có tình trạng đó.

Bóc lột kinh doanh thời cơ chế thị trường không ai cấm nhưng kinh doanh trên xương máu đau khổ của các lão già đã nghỉ hưu sau một đời công tác như quả chanh đã bị người ta vắt kiệt nước thì đó là hành động thất nhân tâm. Chúng tôi cũng chẳng mong gì cái quyền lợi mà chế độ Xã hội chủ nghĩa bố thí cho người già như họ thường rêu rao chỉ mong đừng tàn nhẫn quá mức ! Trước tình trạng khốn nạn này đang diễn ra khắp các bệnh viện chứ không riêng gì bệnh viện Hữu nghị (Việt-Xô) có cụ đã làm thơ đọc qua điện thoại cho tôi nghe như sau:

Mấy lão già đã nghỉ hưu

Khổ là thế lại sống lâu. Quá phiền

Mua thuốc tốt chẳng đủ tiền

Thì mua thuốc chuột đem nghiền nhỏ ra

Vo viên cấp phát đại trà

Bày trò tổ chức kiểm tra định kỳ

Cho các cụ uống sớm đi

Quy Tiên thì hết thầm thì kêu ca (!)

Tôi bảo:

Nhưng mà chết hết lão già

Còn đâu bảo hiểm nuôi cha bọn ruồi ?!

More...

buồn nói chuyện tào lao

By Lê Khả Sỹ

 

HIẾU KỲ ĐA NGÔN

HẾT KHÔN DỒN ĐẾN DẠI !


Xứ mình khác người ta đi đường thấy trẻ nhỏ đánh nhau hay ai đó to tiếng là dừng xe ngay giữa đường xem cái đã. Cứ tự nhiên như ruồi gây ùn tắc giao thông cảnh sát xếp dẹp thì còn trợn mắt há mồm mắng mỏ. Nghĩ khôn nghĩ dại nếu có khủng bố như các nước thì chết oan không chừng ! Người ta đặt tên cho con cháu cho đoàn thể chẳng can chi mình cũng luận bình khen chê nên thế này nên thế nọ. Ông A ông B chết hay còn sống hay đang ngắc ngoải có mấy vợ...cũng tò mò đoán hàn đoán nhiệt rồi vợ chồng cãi nhau anh nào cũng muốn ra điều mình thông thạo thông tin. Đào mỏ chỗ này xây công trình chỗ kia việc đại sự quốc gia người ta coi là quyền của vua chúa với các bậc trọng thần người ta chẳng ai cần hỏi đến mình cũng tán đồng hoặc phản đối. Vân vân và vân vân như rứa...

Thầm nghĩ hay thật. Nếu các ngài ngứa mắt khi nhìn thấy sự đời thì mua thuốc rửa mắt mà nhỏ hàng ngày. Có điều cứ phải hàng thùng chưa chắc đã đỡ (!) Hiếu kỳ thì xem phim sex của loài kiến loài chó lợn ; ảnh chủ tịch tỉnh mua dâm gái vị thành niên ảnh giáo viên thông dâm với học sinh...có hơn không ? Đa ngôn bình luận thắc mắc những chuyện không đâu vào đâu sao không thắc mắc cha cái tay quét cỏn nọ đặt tên con mình như tên nhà bác học Việt Nam- Lê Quý Đôn sao không thắc mắc cái biển hiệu Cửa hàng thịt chó Lê Lợi ? Còn hội đoàn vài chục người "câu lạc bộ sinh vật cảnh" có dăm bảy lồng chim mươi lăm con chó ; "câu lạc bộ thơ" con dế người ta còn đặt tên là "trung tâm" này "trung tâm" nọ...cả cái đuôi cụm từ là Việt Nam hoặc thế giới sao không thắc mắc đi ? Những nhân vật người ta đã "giấu như mèo giấu cứt" về đời tư hoặc tình trạng ốm đau thì tò mò làm gì cha ông chi mình chẳng phải. Già quá rồi thì chết bệnh nặng thì chết thậm chí ăn nhiều bội thực phải chết mang nợ máu phải chết. Những cái dễ biết như chó chết trâu chết lợn tai xanh bò lở mồm long móng...thì hãy quan tâm để có thể giúp cứu sống nó hoặc mổ thịt kiếm phần ngoài ra thì đừng mất công săn tin mà mệt ! Còn đời tư mặc kệ người ta phàm những kẻ đã ăn uống các loại vật chất để sống thì đều ham muốn tình dục đều thích "chiến đấu quyết liệt" với người khác giống (trừ hoạn quan ngày xưa). Giỏi và cao thượng như Võ Tắc Thiên tuổi ngoại thất thập còn trưng dụng cả một nhóm đực tráng  kiện thay nhau "phục vụ" nữa là...Chẳng qua người ta muốn tôn lên siêu nhân thì nói cho ra vẻ khác người trần nhưng họ ngu không biết nói như thế chẳng thành siêu nhân mà lại thành dị nhân (!)

Người xứ ta có những cái lạ không đâu có. Chẳng hạn tôi đã thấy một số người thắc mắc thậm chí phản đối kịch liệt khi ai đó viết trên văn bản cái tên của vị lãnh tụ mình không có từ cụ hay từ ông hay chức vụ đứng trước họ coi đó là "xách mé" nhưng lại chấp nhận cách viết trọc lóc chỉ độc cái tên của những lãnh tụ danh nhân tầm cỡ thế giới mà lãnh tụ mình phải kính cẩn ngã mũ cúi chào như Lê-nin Ăng-ghen Các-mác. Khổng Tử. Thì ra người xứ ta tính tự tôn dân tộc cao hơn núi Thái Sơn (!)

Lại có những Nhà văn Nhà thơ còn hăng hái góp ý nên bầu ông này làm vua bà kia làm chúa hoặc bàn nên bỏ ông này vì không xứng đáng dùng bà nọ xứng đáng hơn v.v. Cha trời ơi mấy cái anh cầm bút có cao tay thì cũng chỉ khôi hài "chọc ngoáy cho vui làm nên trò trống gì khi trói chân con gà không chặt nói chính trị thì ra chính chị viết cái báo cáo ba trang thì hai phấy bốn trang toàn "mây quặp gió" "nước đè mây" "cuội hôn trăng" hàng trên "đ. mẹ" hàng dưới (!)

Không ít người lên tiếng phản đối các sao điện ảnh các ca sĩ nhí để hở "của quý" ra trình làng đòi phải kiểm điểm thi hành kỷ luật hay thật ! Của người ta được cha mẹ sinh ra dính vào thịt người ta ai mà chẳng có đâu phải là quái đản mà xì xèo. Cụ nào bác nào thích xem thì mang kính 8 di-op vào mà xem ai không xem thì nhắm mắt lại can chi mà "xắc mắc" ? Sao không đi mà bực mình với những con chó con ngựa không mặc quần không mang nịt vú ? Vợ mình chẳng phải con mình cũng không can chi mà dư hơi bàn tán (!)

Tóm lại ở xứ ta hay thật ! Và Sỹ tôi nói như thế không biết có sai phạm nhiều không (?)

Nếu thất thố xin các bề trên thứ lỗi !

More...

Chỉ thích học nói

By Lê Khả Sỹ

 

HỌC NÓI THÌ GIỎI

                       HỌC LÀM THÌ DỐT


Nhớ lại cách đây khoảng bốn chục năm ai đó đi nước ngoài đưa về cụm từ "vận trù học" thế là cán bộ viên chức Nhà nước làm cái gì cũng nói cần áp dụng vận trù học. Đến sau đó lại xuất hiên cụm từ "phối kết hợp" lại  đua nhau nói và viết bất kỳ ở ngữ cảnh nào mà không hiểu  kết hợp khác với  phối hợp (có những cái kết hợp được nhưng không phối hợp được và ngược lại). Nhiều sự dở dói vân vân như thế. Những năm gần đây lại  ra rả nói: nào là "tầm nhìn chiến lược" "an sinh xã hội" nhưng chẳng biết họ có hiểu nghĩa của nó không nhưng  làm thì không đúng như nghĩa của nó.


"Tầm nhìn chiến lược" là đây: Gần 10 tỷ đồng xây dựng công trình nước sạch tại Thanh Hoá để cho chuột liên hoan nhảy sòn đô (!)


Và đây nữa: 1.700 tỷ đồng xây nhà máy nước rồi nước sẵn sàng ra ống rồi nhưng không biết cho chảy vào...đâu ? (ảnh chụp lại trên Thanh niên online)

Hai từ chiến lược theo cách hiểu nôm na là  lâu dài. Vậy mà những nhà hoạch định nói "có tầm nhìn chiến lược" nhưng không ít những công trình đưa vào sử dụng sau lễ khánh thành chưa bao lâu - thậm chí chưa sử dụng đã phải loại bỏ như xi-măng lò đứng ! Những kế hoạch nói là "có tính chiến lược" như cơ cấu tập đoàn Vinashin tập đoàn Khoáng sản Việt Nam...cũng vỡ mộng hoặc sớm ngoẻo. Hơn thế "chiến lược về xây dựng đào tạo hàng ngũ cán bộ" càng bi bét hơn đáng buồn hơn: Hàng Bí thư phó Bí thư tỉnh uỷ Chủ tịch phó Chủ tịch tỉnh uỷ viên Trung ương Đảng già có trẻ có (chưa kể cấp huyện xã và các doanh nghiệp Nhà nước) cũng theo nhau ra tòa hoặc bị cách chức miễn nhiệm ! Nói là "an sinh xã hội" tất nhiên cũng "chiến lược" nhưng quyết khai thác bô-xit Tây nguyên thì hậu họa "chiến lược" (hậu họa lâu dài) sẽ ra sao ? Có trời lường hết ! Đến như Hung-ga-ri khoa học kỹ thuật của Tây mà còn thảm họa xảy ra như thế với kỹ thuật thủ-công-hợp-tác-xã châu Á thì rồi dẫn đến nguy hiểm như thế nào ?! Khi đó mấy lão sinh ra "chiến lược" thì đã về điếu đóm cho Diêm Vương biết chất vấn ai ?


Thủ-công-hợp tác-xã khai thác...là đây !

Những mong các "nhà hoạch định" quốc kế dân sinh và những đại sự quốc gia biết học nói thì phải học làm. Được như vậy mới mong dân giàu nước mạnh   giữ bình yên hạnh phúc cho dân chúng lâu dài ! Chứ mà học nói thì giỏi học làm thì dốt là tất yếu hậu họa đến với Tổ quốc giang sơn này khó tránh khỏi !

More...

Trao đổi

By Lê Khả Sỹ

 

LUẬN BÀN CHO RÕ

           NHỮNG CÂU NÓI CỦA DÂN GIAN


T
ối hôm qua có bạn trao đổi hỏi tôi: Trong trường hợp nào thì dùng những câu ví von của dân gian như Cả vú lấp miệng em Vải thưa che mắt Thánh  để nói về những trò trớ trêu hiện nay ? Xin trả lời theo thiển nghĩ của tôi:

Dân gian ta có những câu ví von: Cả vú lấp miệng em Vải thưa che mắt Thánh... để chỉ những hành động gian dối nhằm che đậy cái xấu xa bẩn thỉu. Mỗi câu nó thích hợp với một hiện tượng được che đậy  trong từng trường hợp biểu hiện theo ý đồ.

Cả vú lấp miệng em có nghĩa là "bịt" mồm đối tượng đòi hỏi quyền lợi. Đối tượng mà hiện nay dư luận đang quan tâm đã quá thỏa mãn rồi không đòi hỏi thì dùng câu trên là không hợp ! Còn câu Vải thưa che mắt Thánh không thể ví von với cái việc người ta trao phần thưởng cho một đối tượng để lấn át dư luận đang nói đối tượng đó xấu cái phần thưởng ấy lại có giá trị "cao quý" nó không phải là loại "kém phẩm" như vải thưa mà là vải dày vải tốt.

Muốn ví von cho phù hợp như ý bạn hỏi tôi phải lục nhiều sách vở cả văn học chính thống và không chính thống tìm ra được câu: nhiễu điều che mắt nhân gian. Đúng như thế ! Người ta dùng tấm nhiễu điều (đỏ) để che đậy cái xấu xa bẩn thỉu ở phía sau nhân gian không thể nhìn xuyên qua tấm nhiễu điều. Khác với Vải thưa che mắt Thánh ý nói không lừa được. Còn đây người ta lừa được !

Thiển nghĩ như thế không biết có đúng được phần nào (?) Mong các bạn  trao đổi để cùng tham khảo.

More...

Nhàn đàm

By Lê Khả Sỹ

 

"PHÓNG SINH" - ĐIỆP CẢNH LUÂN HỒI

                                        TRÒ DỞ HƠI !


Ai bày ra trò "phóng sinh"

                tạo nên điệp cảnh luân hồi

                                thành trò dở hơi trâng tráo ?!


S
thể diễn ra thế này: Một người hay nhóm người hoặc tổ chức hội hè nào đó muốn tỏ ra làm phúc đối với chúng sinh bày trò "phóng sinh": cầm lồng chim mở cửa cho chúng bay lên không trung bê một chậu cá thả xuống nước cho chúng bơi lội trở về với môi trường sống Tạo hóa đã dành cho chúng.

Thử hỏi: Chim ấy từ trên rừng núi mênh mông từ ngoài ruộng đồng bát ngát rủ nhau chui vào lồng hay sao ? Cá ấy tự nó nhảy từ sông suối ao hồ vào chậu rồi không ra được phải nhờ đến bàn tay làm phúc của kẻ "phóng sinh" mới thoát chết hay sao ? Hay vì có nơi cần mua để "phóng sinh" nên mới có những người rình rập cài bẫy để bắt chim giăng lưới để bắt cá đem bán ? Chắc chắn ai cũng khẳng định: Vì có người cần mua nên có người bắt để bán ! Điều chắc chắn nữa là trong số những con bị bắt phải có một số con bị chết hoặc bị thương rồi sẽ chết sau khi được "phóng sinh" ! Bắt để thả thả rồi bắt - cái  điệp cảnh luân hồi ấy thành trò dở hơi trâng tráo !

Biết như vậy nhưng khối người làm theo coi đó là việc làm phúc đức làm theo lời "Phật dạy". Xin hãy bỏ cái việc làm phản ý nghĩa ấy đi đừng vu oan giáng họa cho Phật mà phải gánh chịu tội âm tội dương đấy ! Xin mọi người hãy tỉnh táo chẳng Phật nào dạy như thế ! Đây là trò bịp bợm của những kẻ dựa vào Thần Phật lợi dụng lòng tin của con nhang đệ tử và những người ngộ tín nhằm vụ lợi mà thôi !

Nếu các người thật sự có lòng thương yêu động vật hoang dã  muốn bảo vệ và phát triển môi trường sinh thái tốt đẹp thì hãy vận động xã hội ta noi gương các nước tiên tiến thân thiện với thiên nhiên để có cảnh tượng chim sà xuống đậu trên vai người nhặt thức ăn giữa đường phố mà không sợ bị bắt. Tốt hơn nữa thì làm như các ông Tây kia bỏ tiền của công sức đi vào rừng lặn xuống biển săn tìm những con bị thương bị bệnh mất mẹ khi còn nhỏ để chữa trị nuôi dưỡng nó cho sống cho khỏe rồi thả nó về với môi trường thiên nhiên. Thế mới là làm phúc ! Không đủ sức đủ tâm như vậy thì thôi. Ta giả dối với ta lắm rồi đừng giả dối với cả động vật mà tội. Nó không được tuyên truyền giáo dục không được học tập không có chức vị bằng cấp như ta đâu ! Ở cái xứ rình bắt trộm từ con chó con mèo để giết thịt chén lại "làm phúc phóng sinh" khổ cho người nước ngoài nhìn thấy phải cười đến chảy nước mắt nước mũi  và ướt cả đũng (!)


More...

Bất đắc dĩ...

By Lê Khả Sỹ

 

Thư ngỏ
Kgửi: Trung ương hội Phật giáo Việt Nam Thành hội Phật giáo Hà Nội Ban Trị sự Phật giáo quận Tây Hồ Ngài Trụ trì chùa Trấn Quốc.
       
Bất đắc dĩ phải công bố

ĐẾN CHÙA TRẤN QUỐC

                                BỊ GẶP SƯ...


Ảnh chụp không dùng đèn hỗ trợ

Xưa nay Cửa Phật là nơi thể hiện đức Từ bi Bác ái. Các đệ tử và thường dân có tín ngưỡng đến Cửa Phật là đến với địa chỉ tin cậy để tu nhân tích đức. Còn các bậc sư sãi xuất gia tu hành theo phái tiểu thừa hay đại thừa* thì cao hơn một bậc trở lên về sự am hiểu chánh tín Đạo Phật với lòng tin tuyệt đối quên thú vui trần tục để "hóa thân" giữa nhân gian  mà giác ngộ chúng sinh thành đạo. Cho đến thời hiện đại Phật giáo vẫn giữ vai trò "quốc đạo" của Việt Nam được tôn vinh sùng bái như hàng nghìn năm trước. Đây là điều đáng mừng đáng trân trọng chung cho đất nước. Các vị sư sãi ngày nay tu hành không nhất thiết phải rõ ràng minh bạch về cách tu theo tiểu thừa hay đại thừa. Có nhiều vị xuất gia từ lúc nhỏ suốt đời sống ở chùa sớm tối câu kinh tiếng mõ đã lắng hồn trong cõi mộng ; cũng lắm vị có đầy đủ vợ chồng con cháu tròn nghĩa vụ với gia đình rồi vào nương nhờ Cửa Phật và cũng không ít vị trắc trở tình duyên chán ngán cái đời thì vào đây cho tĩnh tâm mà sống...

Nhìn chung đã là người tu hành đều tốt ; đã là Phật tử tín đồ đạo hữu đến chùa tụng kinh niệm Phật là không ngoài mục đích tu nhân tích đức và sám hối những việc làm trái với kinh Phật dạy. Tất cả đều đáng tôn trọng. Hơn thế nữa các vị sư sãi tu hành chẳng những không cách biệt với đời thường mà còn chung vai gánh vác vận mệnh giang sơn ; gắn bó cảm thông sẻ chia với những cảnh đời bất hạnh. Không mở ra diện rộng cả nước cả thế giới chỉ nói ở thành phố Hà Nội trong hơn thập kỷ qua Thành phố chủ trương hàng năm bình chọn người tốt việc tốt điển hình in vào sách NHỮNG BÔNG HOA ĐẸP năm nào cũng có ít nhất một vị sư sãi điển hình trong số khoảng 50-55 gương mặt điển hình in vào sách của trên dưới 1.000 người được bình bầu toàn địa bàn Hà Nội. Chẳng hạn: Ni Trưởng Thích Đàm Hảo Trụ trì chùa Hoàng Mai quận Hai Bà Trưng (lúc đó chưa thành lập quận Hoàng Mai) ; Thượng tọa Thích Thanh Nhã Uỷ viên thường trực ban Thư ký Thành hội Phật giáo Hà Nội Chánh đại diện Phật giáo quận Tây Hồ ; Sư cụ Thích Đàm Bình Trụ trì chùa Xã Đàn quận Đống đa ; Đại Đức Thích Chính Tín Trụ trì chùa Ngũ Xã phường Trúc Bạch quận Ba Đình...

Nhưng buồn quá ! Chiều nay (10-9-2010) tôi đến chùa Trấn Quốc cạnh đường Thanh niên bên mép Hồ Tây giáp ranh giữa quận Tây Hồ và quận Ba Đình một ngôi chùa có trong lịch sử văn hóa cấp quốc gia và Phật tử tín đồ đến đây cũng đông khách nước ngoài vãng lai viếng thăm cũng lắm tôi đã bị gặp "sư". Đây là anh sư thật vì anh ta mặc quần áo nâu sòng đầu cạo trọc biết tụng kinh gõ mõ thỉnh chuông y như sư. Chỉ riêng cách nói năng thì chưa phải là sư...thật (!) Đó là anh ta ra giọng hách dịch nói như mắng người quay phim cho gia đình tín chủ đưa linh hồn nhân thân gửi vào chùa. Trong hoàn cảnh phòng hành lễ chật hẹp cỗ xếp bày chật lối ánh sáng thiếu. Người quay phim lui tới chọn góc độ cho đủ sáng rất khó khăn đôi khi phải thất lễ dùng đèn rọi thẳng vào sư mà ghi hình mới đạt chuẩn. Thế là anh ta lẩu bẩu cằn nhằn đến cáu gắt...Anh ta không biết cái nghề quay phim chụp ảnh gọi là "lộn xộn" không oan bới phải chạy lui chạy tới trong lúc mọi người yên vị. Đến các vị Nguyên thủ quốc gia lãnh đạo cao cấp đôi khi cũng phải cảm thông mà thứ lỗi huống chi Phật. Còn anh sư kia thì "to quyền" với tín chủ chứ với người khác thì chả là cái gì nếu không biết điều cư xử lịch thiệp. Mai kia anh ta chết có thành Phật hay không tôi chẳng cần biết ; sau khi gõ mõ tụng kinh anh ta có phải sư hay không tôi chẳng cần quan tâm ! Tôi thầm nghĩ giống hệt cái lần đi chợ thời bao cấp đầu giờ sáng sớm tôi dở hơi sà vào dãy hàng bán tôm cá đồng để mua nhưng họ thách giá đắt quá tôi mặc cả rồi bỏ đi mụ hàng tôm đ. mẹ luôn ! Hôm nay thì anh sư kia không đ. (có lẽ nhà chùa cấm cái đó) nhưng tỏ ra khó chịu. Riêng biểu hiện cái khó chịu với khách đã là không sư rồi ! Nó khác xa một trời một vực với biểu hiện chắp tay A-Di-Đà-Phật của nhà sư mỗi khi giao tiếp bằng ngôn ngữ - kể cả tức giận sau đó sẽ phản ứng !

Một điều lạ nữa là nhà chùa mà dọn mâm cơm có cả các loại thịt động vật. Không trách ngày xưa người ta nhạo báng: Sư nữ sư nam / Sư thích đùi chó sư ham mai rùa. Thời đó tôi còn bé mà đã biết phản ứng: Nói bậy ! Bây giờ mục kích mới biết họ nói không bậy chỉ có đúng nhiều hay đúng it thôi (!) Đây là những điều bất đắc dĩ phải nói. Tất nhiên dù là sư hay cái gì gì đi nữa đã sống trên cõi trần tục thì một là nhiều hai là ít không tránh được phàm phu tục tỉu và trong hàng nghìn hàng vạn cái tốt đẹp không tránh khỏi cái xấu xa âu cũng là lẽ thường tình.

Nói để mà biết thế thôi chẳng việc gì phải xúc động cứ coi như chuyện tôi gặp hàng tôm hàng cá năm xưa mà vui cùng cảnh đời lốn nhốn !

-------------------------
*Tiểu thừa là xuất gia hoàn toàn
đại thừa là bán xuất gia có vợ có chồng...
 
                  
                           Bị gặp sư chùa Trấn Quốc 15h 20

                           Viết xong 18h 10 /10-9-2010

More...

Nhàn đàm (5)

By Lê Khả Sỹ

 

LẠI LUẬN VỀ HAI CHỮ

                             VÔ THƯỜNG

Trong thuyết Nhà Phật hai chữ Vô thường quá giỏi ! Giữa cõi trần gian sự biến hóa khôn lường những thực tế rành rành đã minh chứng điều đó. Chẳng hạn: Phút trước đang ngồi trên ngai vàng phút sau đã bị mang gông tống vào ngục tối ; phút trước đang bị gọi là giặc có khi phút sau đã thành Vua. Đang nghèo rớt mùng tơi bỗng nhiên trúng quả trở nên giàu có ; đang giàu nứt đố đổ vách có thể bị hoạn nan trắng tay ! Ngày hôm trước thiên hạ đang tôn vinh ơn huệ hô vạn tuế muôn năm có thể ngày hôm sau bị lên án cường quyền diệt chủng ! Giờ trước đang trong cảnh chia ly giờ sau sum vầy đoàn tụ và ngược lại...Thuyết duy vật biện chứng nói cũng hay nhưng chưa có cơ sở khoa học để chứng minh lý giải hiện tượng đó cho nên loài người vẫn trong thế giới sắc sắc sắc không không.

Con người thấy bất lực bao nhiêu trước số phận Tao hóa định rồi thì càng tin vào vận hội thời cơ may rủi từ sự biến hóa vô thường bấy nhiêu ! Người ta vẫn tâm niệm câu của cổ nhân: Ai ơi chớ vội khoe mình / Quan tài chưa đậy công thành chắc chi ! Đó là lời răn. Và   Ai ơi chớ vội chán đời / Còn da lông mọc còn chồi nảy cây ! Đó là lời khuyên. Chí lý lắm !

Khi đã tin vào số phân và vận hội thời cơ thì tất yếu phải hướng về Thế giới tâm linh tu nhân tích đức góp sức làm đẹp cuộc đời. Mà theo thuyết Nhân-Quả như mọi người đều  biết là trồng cây sấu thì ăn quả chua trồng cây hồng Xiêm sẽ được ăn quả ngọt. Có điều biết như thế nhưng đi đến mục đích ấy thì mỗi người làm một khác. Có thể nói không ít người coi Thế giới Tâm linh chỉ khác trần tục về quyền lực tối cao vô hình còn mọi phương diện khác cũng như trần tục. Cho nên cúng bái thể hiện cách "móc ngoặc" như với các quan tham lại nhũng. Chẳng hạn lời khấn: Xin các Ngài phù hộ cho con ăn nên làm ra cuối năm con sẽ sắm lễ hậu tạ (!) Cách hành xử như vậy chắc các Ngài không chấp nhận !  Đó là chưa nói đến khối người đến chùa lễ Phật nhưng ra chợ buôn bán thì lừa lọc gian dối ; các quan lớn tiếng là theo chủ nghĩa duy vật nhưng cũng siêng năng đến chùa cái đó tốt thôi vì ít nhất họ cũng đã biết tin thứ nữa là  họ biết đến "địa chỉ thầm kín" có bề trên chứng giám lời sám hối lỗi lầm của họ trong cuộc đời quyền chức. Khổ nỗi các quan khấn vái thì toàn điều lành nhưng sau khi ra khỏi chùa lại làm những việc thất nhân tâm thì không nhãn tiền đích thân các quan cũng hậu thế các quan phải ăn quả chua là cái chắc !

Nói để biết vậy còn mỗi chúng ta cứ theo lẽ đời mà sống. Riêng tôi rất tin vào số phận chưa bao giờ dám nghĩ phiêu lưu vượt lên số phận ! Ở đời không ai dại cũng không ai khôn chẳng qua do số phận. Tạo hóa cho hạnh phúc thì được nhờ bắt khổ đau thì phải chịu. Tạo hóa không cho ai được hoàn toàn như ý muốn cũng không lấy hết sạch của ai. Người được cái này thì mất cái khác kẻ được cái nọ thì mất cái kia. Còn điều cổ nhân đã răn đã khuyên là nên nhớ: Trong vũ trụ vô thường Chớ vội khoe mình chớ vội chán đời cái gì đến thì số phận sẽ đưa đến ! Tôi tự lấy mình làm ví dụ: Tôi đã phải trải qua nhiều đau khổ nhưng rồi số phận cũng cho xong. Từ đó suy ra có được chút vinh dự nào thì tôi cũng chẳng vênh vác tự hào. Giá như "ước gì được nấy" thì tôi ước hành trình suốt đời được đi trên đường bằng không mong lên dốc để khỏi phải xuống dốc. Lên dốc càng cao thì xuống dốc càng dài ! Cứ tư duy như thế để mà sống cho đẹp cho thoải mái tâm hồn !

More...

Đại hội Nhà văn VN

By Lê Khả Sỹ

 

ĐẠI HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM LẦN THỨ VIII

ĐẾN ĐẠI HỘI ĐỂ GẶP BẠN BÈ


Ban Chấp hành nhiệm kỳ 2010-2015. Nhà thơ Hữu Thỉnh Chủ tịch Hội (thứ 6 từ trái sang).

Nhiều bạn nói: 5 năm có một lần đến Đại hội được gặp bạn bè là khoái nhất. Đúng như thế ! Nhìn bao quát quang cảnh Đại hội thấy làng cầm bút như qua "vụ giáp hạt tình cảm đã đến mùa thu gom gặt hái". Tốp năm tốp bảy ngồi dưới gốc cây chuyện trò mặc cho nắng nóng trong khi hội trường có máy lạnh trước giờ họp còn nhiều hàng ghế bỏ trống. Chuyện vui chuyện buồn người còn người mất những thoải mái lẫn cùng bức xúc...cứ tranh nhau mà nói. Hầu như ai cũng đoán biết trong hai ngày Đại hội chính thức sẽ diễn ra như thế nào và tất yếu là như ý muốn nên không bàn luận đến.

Ngày 04-8 buổi chiều đã có cuộc họp đảng viên và các trưởng đoàn vùng miền chuẩn bị tư tưởng cho chương trình nghị sự và cách làm của ông Chủ tịch Hội (khóa 7) dành cho Đại hội này cũng cải tiến hơn nên phần lớn diễn ra tốt đẹp. Riêng vấn đề nhân sự của nhiệm kỳ 2010-2015 đã thấy sáng kiến không như những lần trước để cho "tự do dân chủ vô biên". Lần này ngoài việc định hướng được quán triệt trong các Đại hội cơ sở vùng miền kết hợp với phiếu đề cử thăm dò niêm phong gửi lên ban Bí thư TW thì trước lúc tiến hành bầu cử có nghị quyết về quy chế: đợt 1 bầu chọn 30-40 người đợt 2 bầu chọn 15 người chính thức vào ban CH (nhưng rồi nghị quyết lại chọn lọc trong số 18 để bầu chính thức 15) chắc như "đổ vào cối giã" (!) Bốn vị nguyên uỷ viên BCH khóa 7 không tái cử đáng tiếc là Nhà thơ Trần Đăng Khoa nhưng Đại hội cũng thông cảm là con đường sự nghiệp của ông đang mở rộng theo sóng phát thanh có hình của đài Tiếng nói Việt Nam ; ở hội Nhà văn Việt Nam thì danh tiếng ông cũng đủ rồi và cảm hứng cho cả sáng tác và quản lý của ông cũng chỉ đến vậy "tua đi tua lại băng sẽ mờ dần". Nhạy cảm của nhà văn nhà thơ là biết tránh những gì sáo mòn trùng lắp nên việc Nhà thơ Trần Đăng Khoa xin rút khỏi ban Chấp hành khóa VIII cũng hợp lý (!)

Đáng mừng là các vị "cây đa cây đề" hơn bảy tám mươi xuân vẫn đến được với Đại hội dù có cụ phải nhờ con cháu "cận vệ dìu dắt" ; các Nhà thơ thời chiến trường xương máu cùng lớp Nguyễn Trọng Tạo Vương Trọng vẫn tỏ ra điềm tĩnh "đàn anh" dù Trần Mạnh Hảo bị cái mi-cơ-rô tắt đột ngột khi mới nói được vài câu nhưng không sao chỉ là "chuyện nhỏ như con...trâu" (!) Khổ nỗi nữa một số diễn giả "cố đấm ăn xôi" nói dai nói dài gấp rưỡi gấp đôi quy định 10 phút cho một tham luận hội trường năm lần bảy lượt vỗ tay "mời xuống" nhưng diễn giả vẫn hua tay múa mép ra rả như ở chỗ trăng suông không người (!) Còn Chủ tịch đoàn chẳng  biết vì nể nang hay nấn ná chờ nhau mà không rung chuông cứ ngồi đực ra cả ?! Do để cho họ lạm dụng thời gian như vậy mà còn nhiều tham luận không được trình bày.

Việc phục vụ Đại hội thì phải thừa nhận hết sức chu đáo: Có xe Cảnh sát hộ tống các xe chở đoàn Nhà văn từ khách sạn đến hội trường trong cổng chính có xe công vụ túc trực bảo vệ Công an và Cảnh sát giao thông luôn có mặt phía ngoài cổng để giải tỏa nếu ùn tắc ; có phòng y tế trực cấp cứu...Chu đáo là vậy thế mà Nhà văn Nguyễn Quang Sáng bị một tay từ đâu đến mời ông ra nhận quà khi ra khỏi cửa nó "trao quà cho ông" bằng một cái tát vào mặt nảy đom đóm rồi bỏ chạy mà không bắt được. Tội quá ! Trong những ngày họp tại hội trường ba bữa ăn chính và chiều lại có bánh kẹo sữa...ăn uống thoải mái. Mỗi tội hàng chục mâm phía ngoài hiên khoảng năm chục người ngồi ăn nhưng chỉ có một cái "quạt đuổi ruồi" nóng đến nỗi nhiều bác uống cốc bia rồi cáo từ vù thẳng (!) Trong khi đó trên đầu là dãy đèn điện 60W sáng trưng thêm nóng . Có bác nói vui: Đây là Học viện "hành (là) chính" quốc gia Hồ Chí Minh ánh sáng phải tỏa trên đỉnh đầu ! Cũng hay (!)  Lại một khiếm khuyết không ai để ý là mời 4 vị Cảnh sát vào dự liên hoan chiều sau bế mạc. Người ta phục vụ mình cả ngày đứng ngoài trời nắng nóng như thế mà lúc vào ăn không có chủ tiếp các anh phải xuống nhà bếp lấy đá cho vào bia. Tôi cứ thầm xấu hổ thay ! Thì ra những việc lớn làm được mà việc nhỏ lại coi thường chẳng lẽ việc này cũng phải có sự chỉ đạo trực tiếp của ông Hữu Thỉnh ?

Cái sự lo cho Đại hội chu toàn như vậy là đương nhiên đối với năng lực và nhiệt tình của Chủ tịch Hữu Thỉnh không riêng những ngày này mà 5 năm qua - một nhiệm kỳ thành công chưa từng có từ vai trò lãnh đạo của Hữu Thỉnh: Một mình ông chạy ngược chạy xuôi lo kinh phí hàng chục tỷ đồng cho xây dựng mới cơ sở hạ tầng và sửa sang nâng cấp các trụ sở cũ nát vá víu qua mấy thập kỷ của hội Nhà văn Việt Nam ; tổ chức các cuộc hội thảo hội nghị quốc tế các Ngày Thơ VN và  lo kinh phí trang trải ; giải trình về những mắc mứu của hội viên có tác phẩm "nhạy cảm" ; chỉ đạo công tác tận các vùng miền đến cả việc hiếu hỷ của Hội cũng không thể thiếu vắng ông. Đặc biệt  là tính kiên trì nhẫn nại và cầu thị của Nhà thơ Hữu Thỉnh có lẽ từ bản chất ấy mà  (theo tôi nghĩ) ông là trung tâm đoàn kết của Hội Nhà văn Việt Nam trong nhiệm kỳ qua dù còn đôi nơi lời ra tiếng vào cái gọi là "mất đoàn kết". Nhưng tôi thiển nghĩ các thành viên trong một gia đình còn có khi xung khắc huống chi hơn chín trăm con người cầm bút trong cả nước trí tuệ có thể nói "ngang nhau" nhưng suy nghĩ cùng cách xử sự không thể ai cũng như ai. Ấy là chuyện thường tình !

Cũng có những hội viên đề nghị Hội ta nên từ chối chế độ bao cấp tự chủ tự lo không phụ thuộc vào ai cả. Cha trời ơi ! Sỹ tôi vừa non gan lại vừa chân yếu tay mềm từ khi có cơ chế thị trường cứ nơm nớp lo nếu vợ con buông ra cho "tự chủ tự lo" bằng ngòi bút thì không chừng chết đói thuốc lá không có hút chè không có uống ; ngồi cả ngày làm thơ khóc gió than mưa chẳng ích gì (!) Bây giờ nghe nói đến "tự chủ tự lo" là hoảng dù biết nhiều người sẽ khinh rẻ mình là thằng người vô tích sự. Thôi em van các bác đừng có dại ! Một điều hay nữa là có bạn dọa sẽ thành lập thêm một hội Nhà văn nếu...Ấy chết ! Một hội thế này mà còn dọa lập thêm hội nữa có khác chi vài ba câu lạc bộ thơ mang cái tên Việt Nam to đùng muốn vươn lên ngang hàng với hội Nhà văn Việt Nam từng tổ chức họp ngay hội trường Ba Đình cò được vài quan đại thần có chức vụ xấp xỉ ông Trương Tấn Sang đến với Đại hộ VIII  hôm nay nhưng các đại thần đó ăn xong cầm phong bao rồi họ "chuôn huyền chuồn" mặc CLB muốn "vươn" thế nào tự lo lấy (!) nếu lập thêm hội nữa thì tai tiếng gấp đôi nếu lập thêm nhiều hội nữa  thì tai tiếng theo cấp số nhân  (n lần) ! Nhưng như câu nói dân gian "Có tiền làm Tiên cũng được" các bạn cứ thử xem biết đâu lại thành công. Chuyện dây cà ra dây muống hơi dài xin để dịp khác.

Đại hội Nhà văn Việt Nam lần thữ VIII đã thành công. BCH mới gồm 15 vị Nhà thơ Hữu Thỉnh được bầu làm Chủ tịch. Hy vọng nhiệm kỳ 5 năm tới sẽ mở ra nhiều triển vọng tốt đẹp cho tổ chức Hội góp phần xây đắp nền văn học nước nhà !


Tìm đâu tri kỷ tri âm ?


Với Nhà báo Nhà thơ quân đội Lê Kim

 
Với Nhà thơ DươNG Huy


Với Nhà văn Khôi Vũ ở văn phòng hội Nhà văn VN


Nhà thơ Thạch Quỳ bạn tôi


THẠCH cứng lại mềm với thợ giỏi nghề tinh

thành nét đep

QUỲ cao hơn đứng trên quyền to thế mạnh

hóa niềm tin !


            Đại hội Nhà văn Việt Nam lần thứ VIII

                         Hà Nội 05-8-2010

                              Lê Khả Sỹ

                               đề tặng

More...

Trao đổi

By Lê Khả Sỹ

 

THỬ BÀN VỀ THƠ TRUYỀN THỐNG

Lê Khả Sỹ


Một số bạn là hội viên Trung tâm Thơ truyền thống Việt Nam đem cho tôi xem mấy bài viết theo thể
loại thơ mới tôi hỏi: Sao không gửi cho trang điện tử  THƠ TRUYỀN THỐNG VIỆT NAM ? Các bạn bảo: Đây là thơ mới chắc không được.

Theo từ điển truyền thống là truyền từ đời nọ đến đời kia thì thơ truyền thống không chỉ riêng các thể loại cổ thi. Thể loại thơ mới xuất hiện và thịnh hành ở Việt Nam từ những năm cuối thập kỷ ba mươi thế kỷ trước đến nay đã trải qua mấy thế hệ sao không là truyền thống ? Hơn nữa thơ mới là thể loại phóng đạt thoải mái người viết không bị ràng buộc về cấu trúc vần điệu số từ trên mỗi câu mỗi đoạn ; trí tuệ bút pháp tập trung cho nội dung tốt đẹp của bài thơ. Cái ưu điểm ấy hiện nay càng thể hiện rõ trong thơ của lớp người trẻ tuổi.

Có lẽ người ta hiểu khác nên không coi thể loại  thơ mới là thơ truyền thống. Và nếu như vậy thì đừng gọi là thơ truyền thống Việt Nam mà gọi là thơ cổ truyền Việt Nam cho đúng nghĩa. Vì  thể loại thơ mới (thơ tự do) cũng là truyền thống nhưng không phải là thể loại thơ-cổ-truyền-lại không "kết nạp" vào làng thơ cổ truyền mới không thể "kêu oan" (!)  Xin nêu lên vấn đề này để mong nhận được ý kiến trao đổi của các Thi huynh Thi hữu.

---------------------------

 (Bài viết của các Thi hữu xin được đưa lên trang chính TRUNG TÂM THƠ TRUYỀN THỐNG VIỆT NAM  để cùng tham khảo ).

More...

Phiếm luận

By Lê Khả Sỹ

 

 

GIẢ CẦY HƠN THẬT CHÓ

 

Ra đường thì giao thông tắc ; về nhà thì cáp truyền hình suốt cả ngày không có Internet  suốt 14 tiếng đồng hồ nhấp nháy gián đoạn hoặc cứ lì ra thao tác trên máy rồi chờ  cả 40 phút không lên điện mất có khi gần nửa ngày ; đọc báo thì toàn tin đâm chém nhau nữ sinh cắt cổ tự tử chủ tịch tỉnh mua dâm trẻ em vị thành niên phải cách chức chịu "kỷ luật đảng" thầy giáo gạ gẫm hiếp dâm học sinh ; thực phẩm nhiễm độc buôn lậu hê-rô-in buôn phụ nữ qua biên giới thêm cả tin nước ngoài cho phong phú hấp dẫn như: con gái con trai bốn năm tuổi tập người lớn các động tác giao cấu rồi đè nhau ra mần như thật. Xem ti-vi càng đau đớn về những hình ảnh dự án treo dân thiếu ruộng cày ; tiếp đến những ngôi trường ở vùng sâu vùng xa mái lá dột vách phên nát thầy cô giáo thì bốn năm tháng không lương ; bệnh viện "tăng cường tình thân mật giai cấp" hai bệnh nhân nằm một giường v.v. Chỉ còn mấy hình ảnh "đẹp" là các vị quyền cao chức trọng đi nước ngoài tiếp khách nước ngoài những bảng đại tự Nhiệt liệt chào đón ông này ông nọ đến thăm và làm việc ; nhưng lại ngứa mắt thấy mấy tay "cố vấn cố véo" "chuyên gia chuyên thịt" nói ba hoa chích chòe đoán hàn đoán nhiệt những triển vọng "kinh tế khiếp tế" như đường sắt cao tốc như các dự án thuỷ điện nhà ở v. v. và v. v.

Nhân lúc bực mình thì ông bạn đến chơi tôi dẫn những cái đó ra và phàn nàn: Xã hội sao mà lắm cái tồi tệ thế ? Nói thì hay quảng cáo toàn của tốt nhưng thực trạng chẳng ra cái củ...gì toàn giả cầy ! Ông bạn tôi mắng: Cậu ngu bỏ mẹ. May phúc nước nhà nó giả cầy chứ mà thật chó thì còn tệ hại hơn nữa ! Ông nói tiếp: Tao ví dụ đang mùa chó điên mà ăn thịt chó thật thì toi nhưng ăn món giả cầy thì chỉ có uống đồng tiền và ấm ức vì bị chúng nó lừa chứ không chết (!)

Từ đó Sỹ tôi suy ra giả cầy hơn thật chó (!)

Hay (!)

More...